Blog chia sẻ kinh nghiệm nấu ăn ngon



Vậy là, họ cho rằng, việc tôi luôn miệng khen ngợi mẹ chồng, nói mẹ chồng tốt như mẹ đẻ là chuyện giả tạo, không đáng tin?
Hơn 3 năm ở nhà mẹ chồng, sống chung với ông bà nhà chồng, bố mẹ chồng, cuộc sống của tôi thực sự chưa một ngày cảm thấy muốn rời bỏ căn nhà này. Có những lúc, quan điểm giữa bố mẹ, ông bà và cả vợ chồng tôi không hợp nhau nhưng đối với tôi, đó là chuyện quá đỗi bình thường. Ngay cả những gia đình mà gia đình, bố mẹ, con cái ruột thịt sống với nhau còn có những lúc này, lúc kia, bất đồng quan điểm, nói gì những người chưa thực sự hiểu nhau. Chỉ quan trọng là cách nghĩ, thái độ của mình thế nào mà thôi.

Mỗi lần đi chơi với bạn bè, họ đều nói xấu mẹ chồng, bố chồng và tất cả những người ở nhà chồng. Bạn tôi, mấy cô lấy chồng được vài năm hay vài tháng đều có những chuyện đáng nói. Người thì chê mẹ chồng suốt ngày soi mói con dâu, cái gì cũng để ý để bắt bẻ. Người thì chê mẹ chồng ở bẩn. Người thì phê bình mẹ chồng không biết nấu ăn, rồi bố chồng chẳng chịu làm gì, chỉ ở nhà vắt chân lên ghế rồi sai khiến con dâu…




Họ cho rằng, tôi là người kín kẽ hoặc tự tô vẽ cuộc sống của mình. (ảnh minh họa)

Cuộc sống thì không ai giống ai, mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh. Những cuộc vui đó, tôi thường không nói gì, chỉ ngồi để nghe. Họ cho rằng, tôi là người kín kẽ hoặc tự tô vẽ cuộc sống của mình. Rằng, tôi không muốn kể chuyện nhà chồng, thích khoe khoang nhà chồng. Tôi cười…

Sự thật là gia đình chồng tôi rất tốt, mẹ chồng đối xử với tôi như con cái trong nhà, không phân biệt dâu con. Mẹ thực sự không soi mói, có gì không hay không phải mẹ nhắc luôn để con sửa chữa. Mẹ cũng không có tính đi nói xấu con dâu với ai đó. Vì gia đình chồng sống khá tình cảm, yêu thương, quan tâm nhau và không bao giờ có chuyện đi chê bai người trong nhà.

Có những xích mích nhỏ hoặc những chuyện không hài lòng nhưng tôi luôn cho đó là chuyện xảy ra ở bất cứ gia đình nào. Vậy thì sao phải mang ba chuyện lặt vặt ra để phê bình,  nói xấu nhau?

Có phải chúng ta bị ám ảnh chuyện mẹ chồng nàng dâu nên không còn dám tin, trên đời lại có người mẹ chồng tốt như mẹ đẻ? Tôi luôn tự hào vì mình đã có thể lấy được người chồng biết sống, có người mẹ chồng tốt, thương yêu con cái và có gia đình chồng không gây khó khăn gì cho chúng tôi. Tôi thực sự cảm thấy mình may mắn vì điều đó.

Dẫu rằng cuộc sống là chuỗi những ngày tháng biến động, không ai nói trước được điều gì, nhưng cho đến hiện tại, tôi tạm hài lòng vì điều đó. Có tốt nói tốt, tôi không muốn chuyện bé xé ra to. Hơn nữa, vạch áo cho người xem lưng nào có nghĩa lý gì?

Bạn nói xấu nhà chồng với người khác nhưng về nhà lại ngọt nhạt với người ta, cũng không dám hé răng góp ý nửa lời, vậy bạn có thực sự tốt? Và nếu chồng bạn biết được những câu chuyện không hay bạn nói ra bên ngoài, liệu anh ấy có nghĩ bạn là người vợ tốt?

Và thực sự tôi có một người mẹ chồng tốt, hiểu và quan tâm con cái, thì sao tôi phải đi nói xấu mẹ chồng?


Hãy sử dụng hạt sen theo cách này để có thể tăng cân dễ dàng đồng thời tốt cho sức khỏe còn hiệu quả hơn cả thuốc bổ.

Hạt sen là một loại thực phẩm rất có lợi cho sức khỏe cũng như quá trình cải thiện cân nặng. Trong thành phần của hạt sen có chứa nhiều protein, carbohydrate, natri, kali, canxi, phốt pho và calo. Với thành phần dinh dưỡng dồi dào và phong phú, mọi người có thể tận dụng hạt sen để chế biến những món ăn ngon. Chỉ cần thường xuyên bổ sung hạt sen vào thực đơn hàng ngày sẽ giúp mọi người tăng cân nhanh chóng. Hơn nữa, hạt sen còn có tác dụng bổ dưỡng ăn thần, chữa chứng mất ngủ, thiếu máu, kém ăn, suy dinh dưỡng…





Vậy chúng ta cùng tham khảo 3 công thức chế biến chè hạt sen giúp tăng cân siêu tốc mà ăn cực ngon.

Công thức 1: Chè hạt sen tươi

Chuẩn bị nguyên liệu:

- 200g hạt sen tươi.

- 30g đường phèn.

Cách làm:

- Hạt sen tươi mua ngoài chợ đem về rửa sạch với nước lạnh.

- Bỏ nhân màu xanh bên trong hạt sen rồi cho vào nồi nước và đun trên bếp khoảng 10 phút đến khi chìn mềm.

- Đặt một nồi nước khác trên bếp, cho đường phèn vào để đun đến khi sôi.

- Dùng muôi thủng vớt hạt sen đã mềm cho vào nồi nước đường phèn, đun đến khi sôi thì tắt bếp.

- Đợi nồi hạt sen nguội thì cho vào bình và đặt trong tủ lạnh đẻ bảo quản. Mỗi lần muốn ăn thì múc chè hạt sen ra ly, thêm chút đá là có thể ăn.



Công thức 2: Chè hạt sen hạnh nhân

Nguyên liệu:

- 60g hạt sen tươi

- 40g bột hạnh nhân (mua tại siêu thị)

- 250ml sữa tươi.

Cách làm:

- Hạt sen rửa sạch, bỏ nhân màu xanh bên trong để khi ăn không bị đắng (nếu ai ăn được thì cứ giữ nguyên).

- Cho hạt sen vào nồi, thêm nước rồi đun đến khi chìn mềm thì cho lượng đường vừa miệng.

- Tiếp đến hòa tan bột hạnh nhân với sữa rồi đổ vào nồi hạt sen, khuấy đều để các nguyên liệu hòa tan.

- Đun tiếp đến khi sủi thì tắt bếp, múc chè ra bát là có thể thưởng thức.




Công thức 3: Chè nhãn hạt sen

Chuẩn bị nguyên liệu:

– 150g hạt sen khô

– 75g nhãn khô

– 100g đường phèn hoặc đường cát

– 1 lít nước lọc.

Cách làm:

- Lấy nhãn khô ngâm qua nước lạnh và để qua đêm cho nở hết. Sáng hôm sau vớt nhãn rửa và xả lại với nước lạnh để loại bỏ tạp chất.

- Hạt sen khô rửa qua nước lạnh rồi cho vào nước nấu sôi khoảng 20 phút dến khi chín mềm nhưng không bị nát.

- Lấy một chiếc nồi khác, đổ vào 1 lít nước lọc cùng với đường và nấu sôi đến khi đường tan thì vớt hạt sen đã nấu chín vào nồi cùng long nhãn.

- Đun thêm vài phút cho hạt sen và nhãn thấm đường thì tắt bếp.

- Đợi chè hạt sen long nhãn nguội thì múc ra bát, thêm chút đá là có thể ăn.




Xem thêm: 7 lý do khiến kem đánh răng trở thành “mỹ phẩm” số 1 cho hội con gái, điều số 5 chắc chắn khiến bạn bất ngờ


Tại huyện Diễn Châu, Nghệ An, dù mưa nhỏ và gió đang nhẹ nhưng nước biển dâng cao bất thường. Người dân nơi đây lo lắng nhà cửa bị sóng cuốn trôi.
Thông tin mới nhất
- Cấp độ: Cơn bão số 10 hiện có sức gió 115-150 km, giật cấp 12-13
- Vị trí hiện tại: 10h, tâm bão: 17,70N-106,70E; ngay trên vùng bờ biển các tỉnh Hà Tĩnh-Quảng Bình. Sức gió mạnh nhất ở vùng gần tâm bão mạnh cấp 11-12, giật cấp 14-15.
- Dự báo: Trong 3 giờ tới, bão di chuyển chủ yếu theo hướng Tây Tây Bắc với tốc độ 20-25km/h.
* Tiếp tục cập nhật

10h30

Gió bão đang giật mạnh ở xã Kỳ Nam, huyện Kỳ Anh, Hà Tĩnh khiến người dân ở đây bị mắc kẹt, không dám ra đường.





10h5

Lúc 10h, cơn bão số 10 đã ở trên vùng biển các tỉnh Hà Tĩnh-Quảng Bình. Sức gió mạnh nhất ở vùng gần tâm bão mạnh cấp 11-12, giật cấp 14-15.

Theo thông tin trên Vietnamnet, ông Phạm Văn Đức, cán bộ Cảng vụ Hà Tĩnh đang có mặt tại Trung tâm điều hành Cảng vụ Sơn Dương cho hay, qua kiểm tra thiết bị đo gió của công ty Formosa, hiện vùng biển Sơn Dương gió đã giật tới cấp 12, dao động khoảng 25-30m/s.

Đại điện Sở GTVT Quảng Bình cho biết hiện tại trên tuyến QL1A, lực lượng CSGT đã chốt chặn và dừng tất cả các phương tiện giao thông đang lưu thông trên tuyến đường này.

Tất cả các tuyến tàu hoả đi qua Quảng Bình cũng đã được dừng lại ở các ga tàu gần nhất.

Tại Nghệ An:

Theo thông tin mới nhất, sáng nay tại huyện Diễn Châu nước biển đang dâng cao bất thường dù gió đang nhẹ và mưa nhỏ khiến người dân nơi đây lo lắng nhà cửa bị cuốn trôi.





Tại huyện Diễn Châu nước biển đang dâng lên cao một cách bất thường (Ảnh: Dân Việt)

Vào sáng nay, tại vùng biển Cửa Lò, TP.Vinh cũng đã có mưa lớn, gió mạnh, sóng đánh cao vài mét.

Gần 6h sáng nhưng trời còn tối, đường phố khá vắng vẻ, khác với thường ngày.





Tại Tp.Vinh, gió to khiến cây ngã đổ, phương tiện di chuyển khó khăn






Sóng biển bắt đầu dâng cao từ sáng nay

Huyện Quỳnh Lưu sóng lớn tràn qua chân đê rất nguy hiểm. Người dân tại đây cũng đã khẩn trương dùng các bao tải đất chắn ngang cửa để chống không cho nước tràn vào nhà.

Trước đó, thông tin từ Ban Chỉ huy phòng chống thiên tai và tìm kiếm cứu nạn tỉnh Nghệ An cho biết, đã yêu cầu 15 xã, phường của 5 huyện, thị xã trong tỉnh đã di dời, sơ tán 3.183 hộ dân với 14.428 người đến nơi an toàn. Công tác di dời hoàn thành trước 8h30 sáng 15/9.





Sóng lớn đổ dồn vào chân đê biển ở xã Quỳnh Long, Quỳnh Lưu, Nghệ An sáng 15/9.




Mưa to đã khiến mực nước biển dâng lên nhanh chóng, ghi nhận vào ngày 15/9.






Các hàng quán ven biển tại Cửa Hội bị ngập.

Tại tỉnh Hà Tĩnh:

Sáng nay có mưa lớn, gió giật mạnh khiến nhiều cây bên đường gãy đổ.

Xã Cẩm Nhượng, Cẩm Xuyên đã có thiệt hại về tài sản, nhiều ngôi nhà, trường học bị tốc mái.

Huyện Kỳ Anh đã có gió giật cấp 11, cấp 12 kèm mưa to. Toàn thị xã đã mất điện, một trường học bị tốc mái.

Hình ảnh tại đường Trần Phú, TP Hà Tĩnh (Ảnh: Zing.vn)

Sáng nay trên địa bàn tỉnh Hà Tĩnh trên đã có gió giật cấp 11, cấp 12 (Nguồn video: Báo Hà Tĩnh)

Theo thông tin trên báo Hà Tĩnh, hiện vẫn còn hơn 100 hộ dân ở thôn Nguyễn Huệ, nằm ngay sát mép biển xã Kỳ Xuân, huyện Kỳ Anh, Hà Tĩnh đang bị mắc kẹt, chưa di chuyển được đến nơi an toàn.

Thông tin từ ban quản lý Khu kinh tế cho biết từ tối qua có khoảng 2.000 người dân xóm Hải Phong, xã Kỳ Lợi, huyện Kỳ Anh tập trung về tại Khu kinh tế để tránh bão. Công an, Cảng vụ, Bộ đội biện phòng.. đã hổ trợ chỗ ngủ, mì tôm, nước uống.. chờ cho tan.

Cũng tối qua và rạng sáng sớm hôm nay, 500 người dân huyện Cẩm Xuyên (Hà Tĩnh) chủ yếu là người già và trẻ nhỏ đã tập trung về tại trường THPT huyện Cẩm Xuyên để trú ngụ, trước khi bão ập vào.





500 người dân đang trú bão tại trường THPT huyện Cẩm Xuyên

Tổng công ty đường sắt Việt Nam cho hay, trong ngày 15/9, đơn vị vẫn tiếp tục duy trì việc tổ chức chạy tàu. Khi bão đổ bộ, đoàn tàu có thể phải dừng tại ga Vinh (các tàu SE7,SE5, SE9) và ga Huế (các tàu SE2, SE4, SE6, SE8, SE10, SE20) là ga cuối cùng để tránh đoàn tàu đi vào tâm bão.

Tại Quảng Bình: Toàn tỉnh mất điện

Khoảng 4 giờ sáng nay gió rất to, mất điện toàn tỉnh, cây cối gãy đổ rất nhiều, lượng mưa rất lớn. Hiện tại, người dân nơi đây không ai dám ra đường.

 dien bien bao so 10: bao da vao vung bien ha tinh-quang binh, gio giat cap 12 o formosa - 12

Đây cối đổ ngổn ngang bên đường (Ảnh: Nhà báo Vĩnh Quý - Báo Quảng Bình)

Theo anh Lê Tâm – một người dân sinh sống tại Quảng Bình: “Sáng sớm nay thì gió rất mạnh, khoảng cấp 8, cấp 9, mưa to, cây cối gãy đổ nhiều trên đường khiến giao thông tê liệt. Còn nhà cửa của người dân thì chưa ảnh hưởng gì, cũng chưa thấy nước ngập vào nhà, nhưng nước sông đã dâng cao hơn bình thường”.

Gió thổi mạnh bay mái tôn nhà dân (Ảnh: Nhà báo Vĩnh Quý - Báo Quảng Bình)

Quảng Trị:

Đến 7h30 sáng 15/9, tại biển cửa Tùng, huyện Vĩnh Linh, tỉnh Quảng Trị, biển động mạnh, gió giật có thể đạt cấp 9 – 10, sóng biển dâng cao chưa từng thấy trong nhiều năm qua. Đây có thể là nơi chịu ảnh hưởng đầu tiên của cơn bão số 10 tại Quảng Trị khi đổ bộ vào đất liền...

Theo ghi nhận của PV, từ đêm qua gió bắt đầu mạnh dần, biển động mạnh, nhiều cây xanh bị gió quật ngã. Đến 8h sáng cùng ngày, sóng biển đã đạt từ mức 6 – 7m, gió giật mạnh và ngày càng tăng thêm.

Sóng lớn tại biển Cửa Tùng, Quảng Trị lúc 9h sáng nay

Theo ông Nguyễn Văn Hùng, một người dân địa phương cho biết: “Trong nhiều năm qua tại biển cửa Tùng, chưa từng thấy sóng biển dâng cao và dữ dội như hiện tại, chúng tôi đang chuẩn bị tinh thần cao nhất để ứng phó với những trường hợp xấu nhất”.

Trước tình hình hiện tại, chúng tôi khuyến cáo người dân không nên ra khỏi nhà, đề phòng nhiều tình huống xấu xảy ra và tìm nơi ẩn nấp an toàn.

Thanh Hóa:

Tại huyện Tĩnh Gia, gió bắt đầu to dần và sóng biển dội cao hơn 1m. Nước biển đã tràn vào nhiều nhà hàng dọc ven biển Hải Hoà.

Mực nước tại biển Hải Hòa đang dâng cao.

Tại khu vực Khu kinh tế Nghi Sơn, huyện Tĩnh Gia, tỉnh Thanh Hoá đang có gió giật rất mạnh kèm mưa lớn. Nhiều phương tiện xe máy lưu thông trên đường đã không thể di chuyển, người dân đứng trụ lại trên đường, nỗ lực để không bị gió thổi bay.

Tại khu vực Khu kinh tế Nghi Sơn hiện đang mưa to kèm gió lớn.


Một cuộc hôn nhân viên mãn là cùng nhau sống đến đầu bạc răng long, dù đối phương có xảy ra bất cứ chuyện gì thì người còn lại cũng luôn luôn bên cạnh không rời nửa bước, và vợ chồng Vân là 1 ví dụ điển hình cho tình yêu đẹp. Thế nhưng, cuộc sống không hề dễ dàng như vậy.
Vài th.á.n.g trước chồng Vân bị tai nạn xe bất ngờ và rơi vào hôn mê bất tỉnh, cuối cùng anh phải sống cuộc đời thực vật. Tuy nhiên, người vợ trẻ đẹp vẫn luôn bên cạnh chăm sóc anh tận tụy bất kể ngày đêm, bất kể chồng mình có què cụt hay là không bao giờ bình thường trở lại. Cô nói dù có thế nào cô cũng không bao giờ bỏ rơi hay phản bội chồng mình.
2 năm trước, Cương 28 tuổi, là 1 nhân viên bảo dưỡng xe hơi nhưng vẫn chưa có người yêu, bố mẹ anh sốt sắng đi tìm đối tượng cho con trai. Sau đó qua mai mối gia đình Cương tìm được Vân, cô là kế toán ở siêu thị, tính tình hiền lành, tốt bụng. Và rất nhanh chóng chỉ nửa năm sau khi tìm hiểu Vân và Cương đã đi đến hôn nhân.




Khi đám cưới, vì gia đình Cương cũng khá giả nên họ tặng sính lễ cho nhà gái rất nhiều, trong khi đó Vân lại là con gái nhà nghèo nên không có bao nhiêu của hồi môn. Thấy con dâu e ngại, mẹ chồng cô nói:
– Không cần của hồi môn gì cả, cứ đại khái là được rồi, lấy đi 1 người con gái nhà người ta còn lấy cả của hồi môn nữa không phải là quá đáng sao??
Bà nửa đùa nửa thật nhưng khiến Vân cảm thấy vô cùng ấm lòng. Ngày cưới Cương chuẩn bị hôn lễ rất chu đáo, bố mẹ anh cũng rất hài lòng về con dâu. Cứ ngỡ Vân sẽ có 1 cuộc sống hạnh phúc viên mãn, không ngờ chỉ 1 th.á.n.g sau, Cương đột ngột bị tai nạn xe.
Các bác sĩ chuẩn đoán Cương bị chấn thương nghiêm trọng ở đầu, và anh rơi vào trạng thái hôn mê sâu, nhanh thì vài th.á.n.g sẽ tỉnh dậy, chậm thì 3-5 năm hoặc cũng có thể là không bao giờ tỉnh lại nữa. Khi đó, cả gia đình Cương, nhất là Vân vô cùng đau buồn và suy sụp.
Mỗi ngày Vân đều tự tay chăm sóc chồng mọi việc ăn uống, vệ sinh cơ thể và tất tần tật những thứ khác. Xót con gái còn quá trẻ bố mẹ Vân 5 lần bảy lượt khuyên cô nên đi bước nữa, thậm chí họ còn đem trả lại 1 nửa số tiền thách cưới trước đó cho nhà thông gia để mang con gái về, nhưng Vân nhất quyết không đồng ý với đề nghị của bố mẹ , cô nói:
– Con phải chăm sóc chồng con, con sẽ không đi đâu hết, ngay cả khi chồng con không tỉnh dậy được nữa, con sẽ mãi mãi là vợ của anh ấy.
Nghe câu đó của Vân, bố mẹ đẻ cô vô cùng tức giận còn bố mẹ chồng thì xúc động vô cùng.
Cứ như thế, Vân vừa làm việc vừa chăm chồng thực vật. Mỗi ngày sau khi tan ca, Vân vội vã vào viện, xoa bóp cho chồng rồi vệ sinh cho anh theo đúng lời bác sĩ. Từ ngày chồng bị như vậy, Vân cũng chưa bao giờ kêu ca mệt mỏi hay bất cứ điều gì.
Nhưng trời không chiều lòng người, chỉ 1 thời gian sau Cương đã qua đời. Tuy vậy, Vân vẫn nói rằng cô muốn ở lại nhà chồng và sẽ không bao giờ tái hôn nữa. Vì vậy, tất cả mọi người đều tấm tắc khen Vân là cô vợ tốt, 1 người phụ nữ chung thủy và lương thiện.
Tuy nhiên, 1 hôm mẹ chồng Vân nhận được điện thoại từ công ty của Cương, người ta thông báo tin sốc rằng có người cố tình gây nên vụ tai nạn cho Cương. Và đó là Khánh-1 người đàn ông ở cùng làng của Vân.
Cầm chứng cứ trên tay, mẹ chồng đến trước mặt Vân và ném xuống bàn:
– Thế này là thế nào?? Cô giải thích cho tôi xem.
Vân run lẩy bẩy lại bị mẹ chồng quát nên cứng họng không nói nên lời. Khánh là người bạn trai cũ của Vân, trước đây anh ta chuyên bài bạc rượu chè và ngửa tay xin tiền người yêu. Chịu đựng mãi không được, Vân quyết định chia tay.
Cứ nghĩ như thế là xong, không ngờ Khánh thấy Vân cưới được 1 người chồng giàu có liền gọi điện đe dọa cô cho 100 triệu. Nhưng Vân đã cương quyết nói không có, vì vậy Khánh đã tìm đến chỗ làm của Cương và lén cắt đứt phanh xe của anh nên dẫn đến tai nạn thương tâm đó.
Đã vậy sau khi gây chuyện, Cương còn tìm đến Vân và kể lại sự tình rồi dằn vặt cô:
– Anh ta chết là vì cô, cô mới chính là kẻ sát nhân, cô sẽ phải ân hận cả đời. Bởi vậy Vân vô cùng sợ hãi và cảm giác tội lỗi khiến cô cương quyết đòi chăm sóc người chồng thực vật.
Nghe xong câu chuyện, mẹ chồng Vân lao vào đánh cô liên tiếp:
– Cô là đồ khốn kiếp, chính cô đã hại chết con trai tôi, cô sẽ chết không toàn thây, chết không có chỗ chôn.
Mặc dù bị mẹ chồng xỉ vả nhưng Vân không hề trốn chạy, ngược lại cô vẫn cương quyết ở lại chăm sóc bà để bù đắp cho những lỗi lầm của mình.


Đời người đàn bà, kết hôn đúng như canh bạc. Canh bạc đời thì muôn vàn nỗi khổ đắng cay và có những bất ngờ chúng ta không thể nào biết được.
Đã 6 năm kể từ ngày cưới chồng nhưng cứ nghĩ lại những tháng ngày ấy, tôi lại không thể nào ngừng rơi nước mắt. Đời người đàn bà, kết hôn đúng như canh bạc. Canh bạc đời thì muôn vàn nỗi khổ đắng cay và có những bất ngờ chúng ta không thể nào biết được.

>> Xem thêm : những lời chúc sinh nhật hay nhất
>> Cập nhật : những lời chúc thầy cô hay nhất

Ngày tôi yêu người chồng hiện tại, tôi còn nhớ như in những hình ảnh ngọt ngào lãng mạn ngày ấy. Cả hai yêu thương nhau vô cùng, nhưng khổ nỗi, mẹ anh không chấp nhận chuyện hôn nhân của chúng tôi. Vì mẹ anh cho rằng, tôi vì tiền bạc, gia thế nhà anh mà bám vào anh. Anh là người thành phố lại có nhà lớn, còn tôi chỉ là một cô gsai ở tỉnh lên thành phố lập nghiệp. Vì yêu nhau nên chúng tôi quyết định đi đến cùng.

Tôi có nhan sắc, anh có tiền bạc, có gia đình giàu có, tôi cũng vì điều đó mà mê muội anh. Yêu là một chuyện, tính toán cũng là một chuyện. Tôi muốn tương lai của mình vững vàng hơn, có chỗ dựa vững chắc hơn nên đã bám vào anh để hi vọng tương lai không phải khổ.

Nhưng vì gia đình ra sức ngăn cấm, anh lại là con một trong gia đình nên chúng tôi không được đồng ý. Quá yêu nhau, không đành lòng chia tay, cuối cùng chúng tôi đã tính đến chuyện có bầu rồi mới cưới. Dù vậy, mẹ anh vẫn một mực không đồng ý, trong khi cái bụng thì ngày một to lên. Tôi lo lắng vô cùng, vì sợ mọi người phát hiện, trong lòng tôi sẽ buồn bực lắm.

Cuối cùng, không biết bằng cách nào đó, anh đã thuyết phục được bố mẹ mình để tôi được lấy anh. Đám cưới hạnh phúc nhưng không có nhiều niềm vui và tiếng cười, tôi hiểu điều đó… Tôi vui vì được lấy người mình yêu nhưng lại sợ những tháng ngày đau khổ sau này khi phải đối diện với người mẹ chồng không ưa mình. Thật ra, nói không tham giàu không đúng, có yêu anh, cũng có tham lam của cải, gia thế nhà anh nên có chút lo lắng khi bước chân vào làm dâu nhà giàu.

Cưới nhau được 3 năm, chúng tôi đã có với nhau hai đứa con gái. Điều này khiến mẹ chồng không vui chút nào. Chồng tôi là con một lại nối dõi tông đường nên không có một người con trai thì không đành lòng. Mẹ chồng nói ra nói vào, nói bóng nói gió bảo tôi nhất định pahri sinh bằng được con trai thì thôi. Tôi không bằng lòng. Gia đình 2 con là đủ, 3 con nuôi nấng khó khăn, làm sao mà sinh được đến dó. Gái hay trai, chỉ hai còn là quá đủ. Nhưng mẹ chồng liên tục ép uổng khiến cuộc sống của tôi rơi vào bế tắc.

Chồng tôi nghe lời mẹ nên bực bội, khó chịu vô cùng thấy tôi và mẹ liên tục mâu thuẫn với nhau. Anh bực bội với tôi rồi đâm ra cáu bắn, vũ phu với vợ mình.

Cuộc sống vợ chồng mệt mỏi, thường xuyên cãi nhau. Tôi vì tham nhà mặt phố mà giờ vì ức chế, phải đi thuê nhà ra ngoài ở. Bố mẹ anh cũng không ý kiến gì. Chồng tôi còn không muốn ra ở cùng tôi nên mâu thuẫn ngày càng căng thẳng. Hết mâu thuẫn này đến mâu thuẫn khác, chồng chất lên nhau. Lâu dần, chúng tôi không còn chăn gối…

Chồng ra ngoài ngoại tình với người đàn bà khác, tôi bắt tận tay nhưng về còn trắng trợn nói tôi vu khống. Mẹ anh thì bênh con trai chằm chằm, không nói câu nào đả động tới tôi. Với bà, tôi là một loại đàn bà không ra gì, một người mà về làm dâu nhà này làm khổ gia đình nhà chồng. Mẹ chồng lôi chuyện cũ ra, nói tôi miễn cưỡng bước chân vào đây thì giờ phải chịu trách nhiệm cho cuộc đời của mình, đừng than vãn gì ngay cả khi chồng tôi đi ngoại tình…

Tôi khổ tâm vô cùng, mệt mỏi, chán nản. Tôi quyết định ly hôn chồng. Và giờ thì làm mẹ đơn thân nuôi hai con nhỏ. Tôi biết, cuộc sống của mình sẽ không được yên nếu cứ cố chấp sống ở nhà chồng mà không có được tình cảm của người nào.

Ngày trước, vì yêu, cũng vì tham lam mà cưới chạy thai để bây giờ nuốt trái đắng. Giá như suy nghĩ kĩ càng, đừng miễn cưỡng lấy người đàn ông ấy và chấp nhận có bầu trước thì có phải đến hôm nay không nhận kết cục bị thảm như thế này..

Bỏ chồng, có lẽ không có gì là quá ghê gớm nhưng hai con không có cha, không có một mái ấm hạnh phúc mới là điều khiến tôi đau khổ… Cuộc sống này đúng là không ai nói trước được điều gì. Lấy nhau vì yêu nhau, sống chết để có được nhau mà bây giờ lại khổ như thế này sao?


(nhung loi chuc sinh nhat y nghia)-Chương biết chị còn nhớ mối tình đầu dầu đó là sai lầm là phụ bạc. Với một người con gái khi yêu thật lòng, họ không dễ để quên một mối tình, đặc biệt là mối tình đầu đem đến nhiều yêu thương và đau khổ. Chương không muốn ép chị, Chương muốn chờ đợi, muốn dõi theo chị như hồi còn ở trường len lén ngắm chị từ đằng xa, che chở, dìu dắt.

***

>> Xem thêm : nhung loi chuc giang sinh hay nhat

Trong một xóm nghèo ven sông, có cô gái nghèo mồ côi vừa hạ sinh một đứa bé trai. Cậu bé tên Kha, Nguyễn Kha. Đứa bé không cha, mẹ nó bị hàng xóm khinh thường miệt thị, và nó cũng là đề tài bàn tán từ trong ra ngoài cho những mụ đàn bà thích "buôn chuyện" suốt mấy tháng ròng. Người ta nói cô Ba chửa hoang, gái không chồng mà chữa thì chỉ ăn nằm với hạng "khố rách áo ôm", hạn "cùng đinh mạt vận", người ta nói rồi người ta ghép cho anh thợ hồ đến anh thợ bạc. Chưa hả! Người ta vờ đến thăm đặng xem mặt thằng nhỏ mà đoán chừng giống ai. Thấy không giống ai, người ta tiếp tục đoán.

Khi biết mình có mang chị Ba buồn, rồi khóc, đôi lần muốn gieo mình xuống bến nước sau nhà chết quách cho xong, chứ sống mà bị thiên hạ gièm pha thế này thì sống sao nổi, hả trời! Nhưng bụng ngày một lớn thì cái ý chết cho rảnh nợ càng lánh xa. Chị nhìn cái bầu mà nghĩ đến một sinh linh đang sống, đang cục cựa ngây bên trong mình, nó là con, là kết tinh của một mối tình lầm lỡ với anh chàng bán chiếu có đôi mày rậm.

Có lẽ Viễn Châu ngày xưa chưa tính đến chuyện chàng bán chiếu của mình vì hận tình mà có ngày sẽ phụ bạc một cô gái, nên chưa sáng tác kịp bài "Chàng chiếu phụ tình" thì đã tắt thở.
Chàng Chiếu rời đi khi biết Chị có mang, bỏ lại giọt máu của mình mồ côi Cha ngây khi còn trong bụng mẹ, mặc cho mẹ con nó bị người người khinh miệt. Chị Ba cắn răng chịu, đêm đêm khấn trời khấn phật cho mẹ tròn con vuông. Có bận đi chợ, gặp mấy lão già goá vợ, ghẹo: "Em Ba coi chứ sắp sanh rồi, con chúng mình đặt tên chưa?" Thằng con oan hay đức không cha?". Chị cắn môi đến bật máu.

Bên cạnh đó cũng có người thương chị, là anh Chân. Nghe tin chị có mang Chân giận lắm. Hỏi là ai thì Chị cứ cuối đầu không nói, Chân gắt: "Em cứ nói là ai, anh giết thằng khốn đó cho em". Xong lại quay qua trách, sao nhẹ dạ với người ta, tui thương em như vậy mà em nở...! Nhưng lại ngủi lòng khi thấy chị khóc. Anh Chân là vậy đó, thô lỗ nhưng thật thà. Ở một mình từ nhỏ, cũng mồ côi, lớn lên được là nhờ bát cơm thiên hạ nên phần nào anh hiểu được nỗi khổ trong chị, con không Cha.

Anh thương chị lâu rồi, chị biết, nhưng chị chỉ xem anh như em trai. Bởi anh kém chị ba tuổi. Cuộc đời thì không ai biết trước một chữ ngờ, ngây khi ghe chiếu neo lại cái xóm nghèo mấy hôm thì chị đem lòng thương anh bán chiếu, vừa ca vọng cỗ hay lại đan chiếu giỏi. Những tưởng sẽ sống một đời dệt chiếu uyên ương với anh, nhưng nào ngờ...!

Tháng mười năm đó thằng Kha ra đời. Đêm không trăng, bên ngoài gió thổi khi khoang khi nhặt. Rồi một tiếng khóc tu oa bỗng vang lên giữa đêm thanh vắng, Chị ôm con vào lòng khóc theo con. Từ đây với chị, không biết là hoạ hay phúc.

Cứ cách vài ngày lại thấy chị bế con lội bộ xuống trạm xá ở xã một lần, thằng nhỏ cứ ọ ẹ, bệnh liên miên. Mặc dù đã được bác sĩ kiêng cữ, mới sanh không được đi lại nhiều, mới sanh không được làm việc nặng, không được... có hàng tá thứ không được, nhưng thương con chị bất chấp. Để rồi đêm nằm xuống bên con chị lại tự thương thân mình, nghĩ đến mối tình đầu bạc bẽo mà úp mặt khóc ấm ức, xong hỉ mũi rột rẹt vào lai áo, cứ thế ngày qua ngày. Sáng đi làm lò để con trong cái chậu bằng gốm gần đó, đến chiều lại bế về. Anh Chân có đôi lần giúp đỡ khi đường, khi sữa, nhưng ngày lớn thấy thằng bé hao hao gã bán chiếu nên đâm ra ghét, dần cũng xa lánh hẳn.

Năm thằng Kha lên ba, một hôm nó bị sốt rét, cứ nằm rên hư hử trên chõng tre. Chị trong túi chẳng có lấy một đồng để chạy chửa, phải đi vay hàng xóm. Nhưng trớ trêu thay cái tình làng nghĩa xóm chỉ còn trong ca dao, nay thì như bãi nước bọt, chẳng giúp ích được gì. Một vài người phân bua, rồi hỏi thăm xã giao lấy lệ, chẳng ai dại mà dóc tiền túi cho chị mượn cắt bạc nào! Đơn giản, "không có thóc thì ai cho mượn gạo" Chị nghèo thì ai cho vay tiền.

Lúc về chị đi ngang nhà bà Nhơn, bà nầy rất giàu nhưng rất keo. Thấy sau vườn có quầy chuối cao chín bối bị trao trảo rỉa mấy quả, chị đánh liều trèo qua hàng dâm bụt vào trong. Định bụng đem ra chợ cũng được vài đồng chạy tiền thuốc cho con, loay hoay làm sao không biết đánh động lũ chó, trong nhà tiếng sủa vọng ra điếc tai, rồi băng băng tới chỗ hai béc-giê vây chị lại. Hoảng, chị cắp theo quầy chuối vụt chạy thì bị chó rượt cắn tươm máu chân, bà Nhơn ở nhà sau nghe tiếng sủa bước ra, thấy quầy chuối trên tay chị dập nát lại đang vật lộn cùng hai con chó thì hiểu cớ sự, bèn quát:

- A! Con Ba chửa hoang mày ăn cắp nhà bà. Mày gan. Dám vuốt râu hùm, bà xuôi chó cắn chết cái quân khốn nạn nhà mày!

Chị Ba nằm rên hừ hừ, miệng nói "Lạy Bà, bà tha cho con, con của con ở nhà sốt nặng không có tiền chửa, con mới làm liều bà thương dùm cho con!".

- Thương cho mày thì ai thương chim nhà tao. Con mày ở nhà chết thì kệ xác con mày, chim nhà bà không có ăn, nó chết thì bằng mười đứa như con mày. Đồ thứ chữa hoang!

Nói chưa hả bà ta lấy cây vụt lên người chị. Máu loang lổ từ mặt đến chân trong như thây ma, quần áo như rẻ rách. Bà Nhơn thấy cũng hơi hãi, sợ chị chết thì luỵ đến thân, phải tốn bạc hầu quan lớn nên giật lại buồn chuối ném xuống sông rồi đuổi về. Cút!. Miệng còn lẩm bẩm, "Đồ đĩ cái chửa hoang, không cha không mẹ".

Anh Chân nghe tin, thì thầm vào tai vợ anh (con bà Nhơn) "Phải ngày xưa anh lấy nó, giờ có nước mang nhục". Nói rồi anh lần tay xuống quần cô.

Đêm đó Chị sốt cao, gắng gượng bồng con đi khỏi cái xóm bạc bẽo tình người này. Một mẹ một con lần dò trong đêm tối mà chẳng rõ ý định đi đâu. Lâu lâu thằng Kha lại "é!" lên một tiếng đánh động mấy con chó trong đêm sủa hùa ầm ĩ. Đến một gốc trứng cá cạnh lò gạch, đau nhức vì trận đòn ban chiều và cơn sốt ập đến, chị ngồi đó rồi thiếp đi lúc nào không hay.

Lúc tỉnh lại chị thấy mình đang nằm trên giường bệnh, y tá đang truyền nước cho con chị. Chị ngơ ngác rồi lại lịm đi một lần nữa.

Khi Chị mở mắt lần thứ hai thì trời đã chập tối, lúc bấy giờ trong phòng bệnh chỉ có hai giường, một của chị và một bé Kha đang ngủ. Chị định ngồi dậy thì có bàn tay giữ lại.

- Em còn yếu lắm, nằm nghỉ đi. Chị đưa mắt nhìn lên thấy một người đàn ông trông rất quen, nhưng không nhớ rõ là ai.

Anh ta cười, nói.

- Chương đây mà! Quên tôi rồi sao?

- A! Anh Chương. Chị thốt lên một tiếng như để cho anh hiểu chị vừa nhớ ra anh là anh Chương, bạn học hồi cấp II.

- Anh Chương, tôi...! Chị ấp úng.

Không phải lo, tiền viện Chương đóng hết rồi, thằng nhỏ cũng hạ sốt từ hôm vào đây đến giờ.

- Thế thì cảm tạ ơn anh. Mẹ con tôi không biết lấy gì đền đáp.!

Anh nhìn thẳng vào đôi mắt như đang trực trào những đau khổ của chị mà nói: "Em Ba! Được giúp mẹ con em tôi vui lắm."

Chị thừ người nhìn anh rồi thở dài, mới hôm nào còn đi học, cứ mỗi lần chị quay ngoắt lại sau lưng điều thấy Chương ngần ngơ nhìn mình, giờ đối mặt với anh lòng chị không khỏi "nao nao" khi nhớ đến những kỷ niệm hồi cắp sách đến trường

Cuối năm lớp 8, chị bỏ học ở nhà làm mướn nuôi thân, vì không ai lo cho ăn học, tuy nhà nước có miễn học phí nhưng còn tiền ăn thì chị biết đào đâu ra. Sau một thời gian Chị cũng được tin Chương chuyển trường, rồi từ đó không gặp gỡ lần nào nữa. Hôm nay vào đúng lúc hai mẹ con đang khổ sở thì lại gặp Chương, anh vẫn tử tế như hồi nào dù đã qua bao nhiêu năm. Anh không như Chân, hằng hộc khi biết chị có người đàn ông khác, anh hỏi.

- Chồng Em đâu?

Chị thở dài kể lại tất cả những sự đã qua, rồi nói.

- Em bây giờ chỉ mong có một công việc để nuôi con.

Chương mỉm cười: "Cái đó tôi giúp em được"

Cũng không biết tại sao Chị lại không lấy anh Chương sau ngần ấy năm họ quen biết, và cũng không hiểu sao anh Chương cũng không lấy vợ dù có rất nhiều đám "môn đăng hộ đối". Có lần chị hỏi.

- Anh không lấy vợ đi anh Chương?

Chương cười, nói.

- Chương có vợ con rồi con gì.

Những lúc như thế cả hai chợt thấy ngượng ngùng, Chương biết chị còn nhớ mối tình đầu dầu đó là sai lầm là phụ bạc. Với một người con gái khi yêu thật lòng, họ không dễ để quên một mối tình, đặc biệt là mối tình đầu đem đến nhiều yêu thương và đau khổ. Chương không muốn ép chị, Chương muốn chờ đợi, muốn dõi theo chị như hồi còn ở trường len lén ngắm chị từ đằng xa, che chở, dìu dắt.

Với Chị thì Chương là một người đàn ông tốt, một người toàn diện luôn hiểu và chăm sóc cho chị từng chút một, nhưng Chương càng tâm lý, càng hiểu, càng tốt với chị bao nhiêu thì chị thấy mình càng không xứng với Chương bấy nhiêu. Cứ thế, nên mối quan hệ của họ chỉ dừng lại ở mức bạn bè.

Chị nay đã thành chủ một cửa tiệm may, Kha thì đã lên 7 và được cắp sách đến trường. Chiều tan sở về Chương lại ghé qua đón con chị, có hôm Kha bảo.

- Cô giáo nói con có Ba đẹp trai quá ha!

Chị nhìn chương mỉm cười.

- Anh đó! Riết ai cũng nói.

Chương gảy gảy đầu.

Một hôm Chị dắt Kha đi chợ, mua đồ về mừng Chương thăng chức thì gặp một bà lão ăn xin. Bà ta trong thảm hại đến cùng cực, áo quần rách nát như bao bà lão ăn mày khác. Bà đến bên Chị, chìa cái bát mẻ một lổ lớn ở miệng ra mà nói.

- Lạy cô! Cho già một đồng ăn xôi, già đói lắm!

Chị loay hoay trả tiền bó rau rồi quay lại, thấy người đàn bà đáng thương, còn chục đồng lẻ chị bỏ luôn vào bát cho bà. Người đàn bà ngẩn lên định cảm ơn, bốn ánh mắt gặp nhau.

Trong một giây những ký ức thoáng chạy trong đầu Chị như cánh quạt trần quay nhanh, lòng Chị chợt chạnh lại, là bà Nhơn!. Người đàn bà ngày nào đã xua chó và dùng roi quất lên người chị. Bà ta bộ mặt đen đúa, thảm hại, đưa hai mắt sâu hoắm trân trân nhìn chị, cả hai im lặng.

Cái Kha kéo tay chị bước đi, nói.

- Mẹ mua cho con cái này. Chị quay bước.

Đã có lúc chị rất hận những con người ở đó, nhưng ngây lúc này, khi đố mặt với họ trong một hoàn cảnh trái ngược thì cơn giận bỗng chốt hoá thành nỗi xót thương.

Chuông điện thoại chợt reo, là Chương.

- Mẹ con em trốn đâu rồi. Bắt anh đợi trước cửa gần 20'.

Chị nói. Anh đợi có một lát cũng cằn nhằn à?

Chương cười.

- Anh đợi em suốt đời còn được.


(nhung cau chuc 20/11 hay)-Ai cũng có một thời tuổi trẻ, ai cũng từng yêu, từng thương nhớ, từng mơ mộng về những tháng ngày tinh khôi. Nhưng liệu có mấy ai đi cùng với một tình yêu đến được chân trời mơ ước. Ngày tháng qua đi để ta nhận ra rằng, tình yêu không phải là mãi mãi chỉ có những phút giây đó còn lại trong ta là mãi mãi mà thôi. Ai cũng từng trải qua những yêu thương mà thưở đó con tim tràn đầy mơ mộng và hạnh phúc. Thuở đó, ai cũng yêu hết mình mà không nghĩ về những gì sẽ đến vào ngày mai sau. Thuở đó ta cũng đã từng yêu, yêu say đắm mà không biết rồi những yêu thương đó cũng chỉ là quá khứ...

***

>> Xem thêm: nhung loi chuc mung sinh nhat hay

Ta gặp em.

Một chiều cuối đông gió lạnh, ta lang thang bước vào quán café mong tìm chút ấm áp từ ly café sữa ngọt ngào. Em bước đến gần đặt cuốn menu và tách trà nóng trên bàn giọng ngọt ngào:

- Xin lỗi quý khách dùng gì ạ?
Ta đưa mắt nhìn em, một cô gái trẻ tuổi chừng đôi mươi, khuôn mặt trông còn ngây thơ lắm, tóc em buộc cao kiểu đuôi ngựa, nở một nụ cười thật hiền nhìn ta, một cô gái mà những lần trước đến đây ta chưa bao giờ thấy:

- Một ly café sữa.

- Xin quý khách chờ một lát.

Em cúi đầu quay vào trong, một lát sau bưng trên tay một tách café sữa cho tôi:

- Xin mời quý khách dùng ạ.

- Cảm ơn.

Ta lại đưa mắt nhìn em, em vẫn tiếp tục công việc của mình, những vị khách khác cứ đến rồi đi về. Còn ta hôm nay tâm trạng không vui nên ta ngồi mãi đó, nghĩ mãi vẫn vơ về rất nhiều chuyện mà quên mất thời gian. Đến lúc đã muộn khách đã về gần hết, trong quán chỉ còn lại mấy người. Ta thấy em bước lại gần hỏi:

- Xin lỗi, quý khách có cần ly trà khác không, ly này nguội rồi ạ.

Dường như ta quên mất mình tới đây để uống café, nhìn xuống ly trà đã nguội nhưng chưa một chút vơi. Ta chợt nhận ra đã quá muộn cho tách café ngày hôm nay của mình, đã đứng dậy qua quầy thanh toán tính tiền rồi đi về.

Ngày hôm sau, ta lại lang thang trên con phố mới trồng những cây hoa anh đào rất đẹp và ta lại gặp em. Em đang cùng mấy người bạn chụp hình kỷ niệm bên cạnh những nhành hoa. Ngày hôm nay em không lọn tóc lại mà buông xõa mượt mà, tóc em bay theo gió. Ta đứng từ xa nhìn em bên cạnh cây đào chụp trộm em một bức hình. Hôm nay trông em thật đẹp!.

Ta bước lại gần em, có lẽ em cũng đã nhận ra ta nhưng em chỉ gật đầu chào rồi quay đi cùng những người bạn. Bỏ lại sau lưng mình ta vẫ còn ngẩn ngơ về em! Bởi có đôi lúc sự tình cờ lại khiến con tim ta rung động.

Hôm sau ta lại đến quán café quen thuộc chỉ để nhìn em, em vẫn làm những công việc của mình một cách chăm chỉ, em luôn nở nụ cười với khách hàng và chào hỏi khi khách ra vào quán. Trước khi rời quán ta đến gần chủ quán hỏi thăm về em và xin số điện thoại. Em tên Tường Vy, học k56 ngữ văn thì ra sau ta một khóa cùng trường à. Chợt trong lòng lại dấy lên một niềm hy vọng nhỏ nhoi. Anh chủ quán thấy ta hỏi mà cứ đưa mắt nhìn về phía em:

- Chú thích cô bé đó hả, ngoan và hiền lành lắm, được đó.

Ta chỉ kịp ừ một tiếng rồi ra về. Tối hôm đó ta gọi điện cho em:

- Alo, Tường Vy nghe.

Giọng em vẫn nhẹ nhàng ấm áp như vậy khiến ta lại thấy bồi hồi:

- Chào em, anh là khách quen ở quán em đây. Nhưng thấy cũng có duyên gặp em mấy lấn rồi. Anh tên Thái học K55 Công nghệ thông tin.

- Vậy à, vậy anh với em học cùng trường hả.

Qua điện thoại ta nghe được tiếng cười của em, có lẽ em vui khi bỗng nhiên gặp được một người quen ngay giữa dòng người nhộn nhịp. Sau ngày hôm đó ta hẹn gặp em nhiều hơn, cùng em rong ruổi trên những con đường thênh thang giữa phố. Mỗi lúc đi bên ta em luôn cười thật tươi, luôn trò chuyện vui vẻ, một chút ấm áp, gần gũi mà em mang đến bên cuộc đời khiến ta thấy hạnh phúc.

Mỗi ngày cứ thế trôi qua, biết ca làm việc của em tại quán là ta lại tới đó:

- 1 ly đen Sài Gòn người đẹp ơi!

Quen dần với em ta cũng trở thành khách quen của quán, chẳng ngần ngại gì nữa khi vừa bước vào cửa đã gọi lớn như vậy. Em cũng dần quen với điều đó:

- Anh có cần la lớn như vậy không hả, ở đây không có ai bị điếc đâu.

Đặt một ly café trước mặt ta và em lườm một cái chỉ khiến ta thấy yêu hơn. Cũng chỉ 1 ly café với chiếc laptop ta ngồi đó hết cả buổi chiều. Tan ca làm của em lại cùng em về ký túc, cùng em đi ăn và đi dạo. Có những lúc em hỏi ta:

- Anh, anh không có việc gì làm hay sao? Ban ngày ấy, sao ngày nào em làm anh cũng tới đó vậy. Sắp đến thi học kỳ rồi, anh phải dành thời gian ôn bài đi chứ?

Biết em nghiêm túc, ta nhìn em và cười nói:

- Anh học CNTT mà, ôn bằng laptop là chính, quán đó lại yên tĩnh, mát mẻ, anh ôn được nhiều lắm, em khỏi lo.

Có lẽ em biết ta nói dối nhưng nghe vậy em cũng không hỏi gì nữa.

Học kỳ một trôi qua êm đềm như vậy, một buổi chiều ta lại đến quán café nơi em làm nhưng hôm nay không thấy em ở đó. Đôi mắt ta tìm kiếm em, mãi cho đến lúc sau anh chủ quán lại gần và nói:

- Tường Vy nó xin nghỉ làm rồi chú ạ?

- Sao lại nghỉ hả anh?

Ta rất bất ngờ vì không nghe em nói gì về điều đó. Anh chủ quán châm điếu thuốc rồi nói:

- Anh cũng không rõ, nghe nó bảo nghĩ học ở đây thì phải.

- Vậy à.

Vậy mà suốt thời gian qua em không hề nói gì về những dự định của mình cả, ta cứ nghĩ chỉ cần có thời gian, một thời gian nữa thôi, ta có thể nói với em thật nhiều những tình cảm của mình.

Tối hôm đó, ta gọi điện cho em:

- Sao em không đi làm nữa?

- Em nghĩ rồi, em cũng nghĩ học rồi.

- Vậy sao em không nói gì với anh vậy, anh không phải bạn của em à?

- Không, chỉ là em cũng mới quyết định nên chưa kịp nói với ai hết.

- Vậy à.

Ta suy nghĩ về những điều em nói chỉ để muốn động viên bản thân mình rằng em thật sự coi ta là một người bạn tri kỷ. Nhưng em ra đi như thế, cũng không nói gì khiên ta thật sự cảm thấy một chút thất vọng. Ta cũng không muốn tìm hiểu về những điều đó nữa...

Em đã đi.

Ngày hôm sau, ta vẫn đến quán cũ như một thói quen khó từ bỏ. Ta buồn rầu ngồi nhìn ly café và nhớ đến em. Anh chủ quán lại đến gần và nói:

- Chú trông thảm quá, Tường Vy cánh mỏng mà dễ dàng bay đi theo gió lắm. Không phải lúc này thì sẽ là lúc khác thôi. Đừng buồn nữa.

Anh đặt một cánh tay vỗ lên vai như một lời động viên, ta cũng biết rằng em đã đi nhưng muốn quên một điều ý nghĩa thật là khó. Giống như thay đổi một thói quen cũng cần nhiều thời gian.

Em đến bên cuộc đời ta không ồn ào và ra đi cũng thật lặng lẽ, để lại trong trái tim ta hình ảnh một người con gái dịu dàng, một bông hoa Tường Vy luôn nở rộ đẹp đẽ mỗi ngày ở bên cạnh ta. Những ngày tinh khôi không còn nữa, trong ta chỉ còn lại chút ký ức về những yêu thương đã qua. Yêu thương chỉ có mình ta say đắm, còn em thì không...